Bài dịch này chưa được duyệt với lý do:
Anh nhìn em, nở một nụ cười, dù là gượng gạo...
Em nhìn anh, ánh mắt buồn phiền...
Có phải em đang cố nói lời chia tay?
Anh trông đợi mỗi ngày để lặp lại... bất chấp em nỗ lực trốn tránh...
\"Em có sẵn lòng tha thứ cho anh?\"
Một lần nữa, giờ đây, anh nghĩ mình không thể từ bỏ em.
Anh gọi điện nói với em những lời ngớ ngẩn...
Anh gửi những tin nhắn muộn màng đến em...
Xin em tha thứ cho anh!
Xin giúp anh có thể tiếp tục hô hấp!
Anh nhìn em, rơi nước mắt....
Em khiến anh trông thật ngớ ngẩn...
Trên con đường em chọn, bất cứ khi nào muốn quay lại, thì nơi này, anh vẫn đợi em...
Rap:
Từ khi nào tôi cảm thấy tự hào khi là một kẻ cực đoan. (Em biết rồi đấy, anh không cần nói thêm.)
Em có biết, dù là một phút giây em nở nụ cười rực rỡ, anh luôn ghi nhớ hình ảnh xinh đẹp của em trên từng góc phố, ngả đường...
Lời nguyện cầu của anh trở nên não nề vì nhìn mưa rơi... hoặc có thể chính vì em...
Giờ phút này, anh thật yếu đuối.
Em ra đi, còn lại gì đây?
Ngay bây giờ, thật khó khăn, đau đớn!
Hàng đêm, anh luôn nghĩ về em...
Không, thậm chí trọng một ngày em đều vướng bận tâm trí anh.
Anh không thể thuyết phục chính mình.
Không cách nào biết được...
Nếu em cứ thường xuyên gợi nhắc anh thế này, anh sẽ lại chạy đến bên em mất...
Đến tận cùng, em nói rằng em vẫn yêu...
Anh muốn nói mình muốn là người duy nhất gìn giữ...
Một lần nữa, em muốn có anh, anh sẽ trở lại bên em..