Bài dịch này chưa được duyệt với lý do:
Đã nói hết lời,
Cớ sao vẫn hoài không yên.
Ấy thế mà ta vẫn tiếp tục đến hết đêm.
Đi theo những bước chân tập tễnh đầu đời,
Đến khi chúng chợt biến vào không trung.
Dù cố hiểu cuộc đời đã đưa ta đến đó,
Nhưng nghiêm túc nhìn vào mắt em,
Anh chẳng thấy ai quen thuộc cả.
Thật là sự ngạc nhiên vô nghĩa
Để thấy mới cô đơn làm sao.
Giờ thì, đối với anh, có những lời dễ nói ra.
Nhưng anh biết rằng chúng không có nhiều ý nghĩa,
So với những điều được nói ra trong lúc yêu đương nồng cháy.
Em không bao giờ hay anh đã yêu em rồi,
Mà em nào có hay em cũng yêu anh.
Có lẽ chân dung người em mong có thể là anh đó.
Thức dậy lần nữa, anh không thể vờ
Rằng chỉ có mình anh lẻ loi
Và tiến gần đến tận cùng
Cảm xúc ta từng cảm nhận.
Anh sẽ ngủ trong bao lâu?
Anh sẽ trôi theo màn đêm cho đến bao giờ?
Anh sẽ mơ mộng trong bao lâu, anh có thể khiến mọi chuyện đi đúng hướng?
Nếu anh nhắm mắt lại và cố hết khả năng,
Liệu anh sẽ là người em cần chứ?
Thức dậy lần nữa, anh không thể vờ
Rằng chỉ có mình anh lẻ loi
Và tiến gần đến tận cùng
Cảm xúc ta từng cảm nhận.
Anh sẽ ngủ trong bao lâu?
Anh sẽ trôi theo màn đêm cho đến bao giờ?
Anh sẽ rượt đuổi sớm mai cho đến bao giờ?
Qua những lời hứa thì thầm bên tai, và ánh sáng đổi hướng nơi chiếc gường đôi ta cùng nằm,
Bầu trời lúc sẩm tối.