Giọt Cuối Cùng Của Thác Nước
Khi giọt nước đầu tiên rơi,
Giọt cuối cùng đã bừng lên trong mắt anh...
Để tồn tại, nước phải rơi. Để chiến thắng, anh phải ngăn nước đổ...
Bến bờ mù khơi cũng khiến dặm trường xa hóa gần.
Một người nhắm mắt có thể đi xa, một người không biết đi đâu về đâu.
Nếu người tin có Ông Trăng vàng dẫn lối, gian nan cũng hóa dễ dàng.
Một người kiên cường giữ câu thề không phai.
Anh nhắm mắt lại và quay lưng
Để không phải thấy mái nhà xưa nay đâu còn của mình.
Tán cây già ngàn năm rì rào vẫy chào anh tạm biệt. Anh đi đường anh.
Rừng thiêng cất tiếng tựa lời thầm thì của người con,
Mà anh đã mất.
Mái nhà xưa vẫy chào anh tạm biệt
Giọng nói ngày xưa cũng không còn...
Mái ấm thân thương đã khép lại
Không thể chạm vào nơi thiêng liêng kia...
Có một giọng nói của linh hồn bé bỏng
Cùng chị gió kéo tóc cha sang bên
Bàn tay mảnh khảnh đặt những chiếc là mềm mại lên chân cha.
Cùng giọt sương mai cuốn đi nước mắt - liều thuốc độc của đau thương...
Giọt cuối cùng sẽ rơi.
Mái nhà xưa vẫy chào anh tạm biệt
Giọng nói ngày xưa cũng không còn...
Mái ấm thân thương đã khép lại
Không thể chạm vào nơi thiêng liêng kia...
Anh hứa với lòng sẽ đi tìm lại những gì đã mất.
Trái tim mạnh mẽ cầu xin những chú chim hát như con anh đã từng ca.
Anh bỏ ngoài tai câu trả lời, lắng nghe bài hát ngân vang,
Nhưng lại không muốn biết ý nghĩa của lời ca.
Đêm nay Ông Trăng vàng tỏa sáng. Người soi lối tốt lành.
Chiếc bóng dịu dàng ân cần dẫn bước anh đến bến cuối cuộc hành trình.
Linh hồn chỉ cho anh thấy dòng thác to lớn hùng vĩ
Trong vắt như pha lê, cũng rì rầm chảy sâu tận trong tim anh.
Giọt cuối cùng sẽ rơi.
Anh ôm lấy thiên thần bé bỏng trong vòng tay
Anh đã không thất hứa.
Giờ hãy để anh ra đi.
Một giọt nước rơi của dòng thác...
Giờ hãy để anh ra đi...