Bài dịch này chưa được duyệt với lý do:
Bài toán đơn giản
Tình yêu của chúng ta chia cho căn bậc hai của lòng tự trọng
Nhân với khoảng thời gian anh sống như kẻ vô tích sự
Không cần nghĩ cũng ra
Đã có thiên đàng khi cuối cùng tôi nhẩm ra kết quả là cô đơn
Ngay từ đầu đã không tính ra
Nhưng tôi không nghĩ tôi lại quá mù quáng
Và tôi có thể không được ngăn lại.
Ngu ngốc + ngu ngốc = anh
Ngu ngốc + ngu ngốc = anh
Ngu ngốc + ngu ngốc = anh
Cả gan dám tán tỉnh với con nhỏ đó trước mặt tôi
Chìa khóa, hành lý, quần áo của anh cả đây và giờ thì cút ra khỏi chỗ của tôi
Anh bảo tôi điên rồi, và rằng chúng ta rất hạnh phúc cơ mà
Đó có phải là lời an ủi dành cho tôi?
Ngay từ đầu đã không tính ra
Nhưng tôi không nghĩ tôi lại quá mù quáng
Và tôi có thể không được ngăn lại.
Nhưng tôi biết
Ngu ngốc + ngu ngốc = anh
Ngu ngốc + ngu ngốc = anh
Ngu ngốc + ngu ngốc = anh
Mọi lời anh hứa, xúc động thật
Một ngàn lời xin lỗi, hãy
Thôi buồn đau đi và đừng làm nhau đau khổ thêm nữa, đừng, đừng làm nhau đau khổ thêm nữa
Anh có thôi làm mất thời giờ của tôi không?
Không có anh tôi vẫn tốt mà
Tại sao tôi mất quá lâu để nhẩm ra
Ngu ngốc + ngu ngốc = anh
Ngay từ đầu đã không tính ra
Nhưng tôi không nghĩ tôi lại quá mù quáng
Và tôi có thể không được ngăn lại.
Ngu ngốc + ngu ngốc = anh
Bài toán đơn giản
Tình yêu của chúng ta chia cho căn bậc hai của lòng tự trọng
Nhân với khoảng thời gian anh sống như kẻ vô tích sự
Không cần nghĩ cũng ra
Và tôi có thể không được ngăn lại.
Nhưng tôi biết
Ngu ngốc + ngu ngốc = anh